Kim Phụng đã chăm chỉ luyện đọc diễn cảm bài thơ: Việt Nam quê hương ta và bài Cóc kiện trời. Nhờ tích cực rèn luyện em đã tiến bộ hơn rất nhiều!
Qua giọng đọc của em chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra cách đọc diễn cảm thế nào là hay, cách đọc diễn cảm thế nào là chưa đạt. Phần bình luận bên dưới cũng đã chỉ ra rõ điều đó. Hãy cùng chia sẻ ý kiến vào phần bình luận để có giọng đọc diễn cảm hay hơn nhé!
Việt Nam quê hương ta
Việt Nam đất nước ta ơi
Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn
Cánh cò bay lả rập rờn
Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều.
Quê hương biết mấy thân yêu
Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau
Mặt người vất vả in sâu
Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn.
Đất nghèo nuôi những anh hùng
Chìm trong máu lửa lại vùng đứng lên
Đạp quân thù xuống đất đen
Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa.
Việt Nam đất nắng chan hoà
Hoa thơm quả ngọt bốn mùa trời xanh
Mắt đen cô gái long lanh
Yêu ai yêu trọn tấm tình thuỷ chung.
Đất trăm nghề của trăm vùng
Khách phương xa tới lạ lùng tìm xem
Tay người như có phép tiên
Trên tre lá cũng dệt nghìn bài thơ.
(Nguyễn Đình Thi)
Cóc kiện trời
Ngày xưa, có một năm trời nắng hạn rất lâu, ruộng đồng nứt nẻ, cây cỏ trụi trơ, chim muông khát khô cả họng.
Cóc thấy nguy quá, bèn lên thiên đình kiện Trời. Dọc đường gặp Cua, Gấu, Cọp, Ong và Cáo. Tất cả đều xin đi theo.
Đến cửa nhà Trời, chỉ thấy một cái trống to, Cóc bảo:
Anh Cua bò vào chum nước này. Cô Ong đợi sau cánh cửa. Còn chị Cáo, anh Gấu, anh Cọp thì nấp ở hai bên.
Sắp đặt xong, Cóc một mình bước tới, lấy dùi đánh ba hồi trống. Thấy chú Cóc bé tẹo dám náo động thiên đình, Trời nổi giận, sai Gà ra trị tội. Gà vừa bay đến, Cóc ra hiệu, Cáo nhảy xổ tới, cắn cổ Gà tha đi. Trời sai Chó bắt cáo. Chó mới ra tới cửa, Gấu đã quật Chó chết tươi. Trời càng tức, sai Thần Sét trị Gấu. Thần Sét cầm lưỡi tầm sét hùng hổ đi ra, chưa kịp nhìn địch thủ, đã bị Ong ở sau cửa bay ra đốt túi bụi. Thần nhảy vào chum nước, lập tức Cua giơ càng ra kẹp, Thần đau quá, nhảy ra thì bị Cọp vồ.
Trời túng thế, đành mời Cóc vào. Cóc tâu:
– Muôn tâu thượng đế ! Đã lâu lắm rồi, trần gian không hề được một giọt mưa. Thượng đế cần làm mưa ngay để cứu muôn loài.
Trời sợ trần gian nổi loạn, dịu giọng nói:
– Thôi, cậu hãy về đi. Ta sẽ cho mưa xuống! Lại còn dặn thêm:
Lần sau, hễ muốn mưa, cậu chỉ cần nghiến răng báo hiệu cho ta, khỏi phải lên đây!
Cóc về đến trần gian thì nước đã ngập cả ruộng đồng. Từ đó, hễ Cóc nghiến răng là trời đổ mưa.
Truyện cổ Việt Nam
Tô Ngọc Sơn (biên soạn)


Bài thơ: Việt Nam quê hương ta
– Ưu điểm: Giọng đọc ngọt ngào, thu hút.
– Hạn chế: Ngắt hơi chưa đúng chỗ nên chưa thể hiện rõ cảm xúc. Cần tự tin và cảm nhận rõ ý thơ!
Bài: Cóc kiện trời
– Ưu điểm: Giọng kể tốt, có cảm xúc.
– Hạn chế: Các câu lệnh cần mạnh mẽ, dứt khoát, giọng điệu cần mạnh hơn để phù hợp với từng nhân vật trong câu chuyện.
Ngắt câu có chỗ chưa phù hợp.
Giọng điệu đọc cần thể hiện phù hợp với từng đoạn hơn.