Kế hoạch bài dạy đọc lớp 5: sáng tạo, đáp ứng yêu cầu đổi mới

Kế hoạch bài dạy “Thanh âm của gió” (Tiếng Việt 5): Phát triển phẩm chất và năng lực – Tích hợp liên môn và giáo dục kỹ năng sống.

Dưới đây là Kế hoạch chi tiết!

KẾ HOẠCH BÀI DẠY

Môn: Tiếng Việt – Lớp 5

Bộ sách: Kết nối tri thức với cuộc sống

Bài đọc: THANH ÂM CỦA GIÓ

Tiết 1

I. YÊU CẦU CẦN ĐẠT

Sau bài học, học sinh đạt được các yêu cầu sau:

1. Kiến thức & Kỹ năng:

– Đọc thành tiếng trôi chảy, đúng từ ngữ, ngắt nghỉ đúng chỗ; bước đầu biết thể hiện giọng đọc cảm xúc phù hợp với tâm trạng của các nhân vật trong câu chuyện.

– Hiểu được nội dung bài: Những kỷ niệm đẹp đẽ, trong trẻo của nhóm bạn nhỏ khi chơi đùa cùng thiên nhiên và sự gắn kết yêu thương trong gia đình qua trò chơi “nghe tiếng gió”.

– Trả lời được các câu hỏi tìm hiểu bài trong SGK.

2. Năng lực:

– Năng lực đặc thù (Ngôn ngữ): Phát triển vốn từ miêu tả thiên nhiên và khả năng diễn đạt ý kiến cá nhân về các trò chơi ngoài trời.

– Năng lực chung: Năng lực tự chủ (tự đọc và suy ngẫm). Năng lực giao tiếp và hợp tác (thảo luận nhóm về ý nghĩa trò chơi).

3. Phẩm chất: Bồi dưỡng tình yêu thiên nhiên, ý thức trân trọng những kỷ niệm tuổi thơ và tình cảm gia đình.

4. Tích hợp:

– Tích hợp nội môn: Kết nối với kỹ năng viết đoạn văn tả cảnh hoặc kể chuyện sáng tạo.

– Tích hợp liên môn: Mỹ thuật (tưởng tượng hình ảnh thiên nhiên). Khoa học (tìm hiểu về gió và âm thanh).

– Giáo dục kỹ năng sống: Khuyến khích trẻ em rời xa màn hình điện thoại để tham gia các hoạt động ngoài trời lành mạnh.

II. ĐỒ DÙNG DẠY HỌC

– Giáo viên: Bài giảng Powerpoint, hình ảnh/video minh họa tiếng gió thổi qua thung lũng hoặc bờ suối. Thẻ từ ghi các từ khó.

– Học sinh: Tranh vẽ hoặc ghi chép ngắn về một trò chơi ngoài trời mà em thích.

III. CÁC HOẠT ĐỘNG DẠY HỌC CHỦ YẾU

Bài đọc:

THANH ÂM CỦA GIÓ

Chúng tôi đi chăn trâu, ngày nào cũng qua suối. Cỏ gần nước tươi tốt nên trâu ăn cỏ men theo bờ suối, rồi mới lên đồi, lên núi. Suối nhỏ, nước trong vắt, nắng chiếu xuống đáy làm cát, sỏi ánh lên lấp lánh. Một bên suối là đồng cỏ rộng, tha hồ cho gió rong chơi. Thỉnh thoảng gió lại vút qua tai chúng tôi như đùa nghịch.

Chiều về, đàn trâu no cỏ đầm mình dưới suối, chúng tôi tha thần tìm những viên đá đẹp cho mình.

Bỗng em Bống nói:

– Ơ, em bịt tai lại nghe tiếng gió lạ lắm.

– Bịt tai thì nghe được gì? – Tôi hỏi Bống.

– Bịt tai lại rồi mở ra và cứ lặp lại như thế. Anh thử xem.

Đúng rồi, tớ cũng nghe thấy tiếng gió thổi hay lắm. – Điệp reo lên.

Vừa nói, nó vừa lấy tay bịt hai tai rồi mở ra như Bống chỉ. Cả hội tụ lại, lần lượt đưa hai bàn tay lên bịt tai.

– Nghe “u… u… u…” – Văn cười,

– Không, phải thật im lặng, đầu mình nghĩ gì sẽ nghe tiếng gió nói ra như thế. – Thành nhíu mày như đang tập trung lắm.

– Đúng rồi, tớ nghe thấy “vui, vui, vui, vui….

– Còn từ nghe thấy “cười, cười, cười, cười….

Mỗi dứa nghe thấy một thanh âm. Cứ thế, gió chiều thổi từ thung lũng dọc theo suối mang theo tiếng nói trong đầu mỗi đứa bay xa. Đứa nào cũng mê mải theo tiếng gió cho đến khi Văn la lên:

– Gió nói “đói, đói, đói… rồi.”.

Cả hội giật mình. Chiều đã muộn, mặt trời xuống thật thấp. Chúng tôi lùa trâu về, không quên đưa hai tay lên giữ tại để vẫn nghe tiếng gió.

Tối đó, tôi và Bống kể cho bố mẹ nghe về trò chơi bịt tai nghe tiếng gió. Bố bảo mới nghe chúng tôi kế thôi mà bố đã thích trò chơi ấy rồi. Bố còn nói nhất định sáng mai bố sẽ thử ngay xem gió nói điều gì.

(Theo Văn Thành Lê)

Tô Ngọc Sơn (biên soạn)

Để lại một bình luận