Tuyết Minh là sinh viên năm nhất Đại học Sư phạm Tiểu học tại Trường Sư phạm – Trường Đại học Đồng Tháp. Em tích cực luyện đọc diễn cảm để nâng cao tay nghề dạy học Tiểu học.
Giọng đọc của em đã tiến bộ nhanh chóng. Đọc ngọt ngào, truyền cảm! Hãy cùng luyện đọc diễn cảm cùng em Tuyết minh! Chúc mọi người luôn có giọng đọc lưu loát, ngọt ngào, truyền cảm!
Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ
Em cu Tai ngủ trên lưng mẹ ơi
Em ngủ cho ngoan đừng rời lưng mẹ
Me giã gạo mẹ nuôi bộ đội
Nhịp chày nghiêng giấc ngủ em nghiêng
Mồ hôi mẹ rơi má em nóng hổi
Vai mẹ gầy nhấp nhô làm gối
Lưng đưa nôi và tim hát thành lời:
– Ngủ ngoan a-kay ơi, ngủ ngoan a-kay hỡi
Mẹ thương a-kay, mẹ thương bộ đội
Con mơ cho mẹ hạt gạo trắng ngần
Mai sau con lớn vung chày lún sân…
Em cu Tai ngủ trên lưng mẹ ơi
Em ngủ cho ngoan đừng rời lưng mẹ
Mẹ đang tỉa bắp trên núi Ka-lưi
Lưng núi thì to mà lưng mẹ nhỏ
Em ngủ ngoan em đừng làm mẹ mỏi
Mặt trời của bắp thì nằm trên đồi
Mặt trời của mẹ, em nằm trên lưng
– Ngủ ngoan a-kay ơi, ngủ ngoan a-kay hỡi… (Nguyễn Khoa Điềm)
Bài đọc 2:
Ngôi sao sân cỏ
Tôi được bạn bè khu phố công nhận là cầu thủ xuất sắc. Thế mà đợi mãi tôi mới có dịp ra mắt “giới hâm mộ bóng đá trường nhà” trong trận đấu với lớp 5C sáng nay.
Trận đấu gay cấn từ những phút đầu. Mạnh lăn xả cướp bóng rồi chuyền cho tôi dẫn xuống vòng cấm địa. Hậu vệ lớp C xô lên chặn. Mạnh và Chiến đã lên kịp. Nhưng tôi vẫn cố hất bóng qua hậu vệ lớp C vì không muốn nhường ai cơ hội ghi bàn. Chậm rồi, thủ môn đã lao lên bắt bóng. Cả sân vỡ oà vì tiếc.
Sốt ruột lắm nhưng đến giữa hiệp tôi mới ghi bàn. Tiếng vỗ tay dội lên, tôi sung sướng chạy như một ngôi sao sân cỏ. Từ lúc đó, lớp C kèm tôi như hình với bóng. Tôi dắt bóng một quãng là mất, lại chẳng chuyền cho ai, lớp C được thể tấn công và ghi liền hai bàn.
Giữa hai hiệp, chúng tôi hội ý. Mạnh thở hồng hộc:
– Tại Việt cứ một mình ôm bóng, tụi nó phá mất.
Vĩnh đanh mặt: – Hiệp sau đừng ích kỉ thế.
Tôi hầm hầm:
– Tớ không đá nữa, xem các cậu làm được gì.
Không ai đáp lại, chỉ lặng lẽ dãn ra cho tôi đi.
Tôi ngồi khuất một góc xem hiệp hai. Có một tích tắc Vĩnh chậm nhịp, không kịp chuyền cho Chiến làm lỡ cơ hội ghi bàn. Tôi làu bàu: “Giữ bo bo thế làm gì chẳng lỡ.”. Nói xong, bất giác tôi nóng bừng mặt.
Lớp tôi càng đá càng hay. Bộ ba Long, Chiến, Mạnh chuyền bóng rất ăn ý. Hậu vệ lớp C không sao chặn nổi đường bóng ấy. Rồi Mạnh ung dung đội đầu, tạt bóng gọn vào lưới.
Cả sân vỗ tay vang dội. Bàn thắng đẹp quá! Nếu tôi là một trong ba đứa, bàn thắng có đẹp thế không? Tôi bần thần nghĩ, không biết Vĩnh chạy đến: “Vào đi Việt, Chiến đau chân.”. Tôi ngẩn ra giây lát rồi tức tốc chạy theo Vĩnh, cứ như vừa đón được một đường bóng đồng đội chuyền đến cho tôi.
(Theo Lê Khắc Hoan)


Bài đọc 1: Phát âm tốt: rõ ràng, dễ nghe, không sai lỗi phát âm. Giọng đọc ngọt ngào, cảm xúc.
Bài đọc 2: Cần đọc rõ hơn và phát âm chuẩn hơn như: gây cấn, hồng hộc cần giữ hơi cho ấm hơn!
Đoạn 2 và 3 cần đọc mạnh hơn, tạo cảm hứng, hồi hộp, dồn dập gấp gáp vì các hành động diễn ra liên tục.
Mời các bạn đóng góp thêm cho Tuyết Minh để cùng nhau đọc hay hơn nhé!