Lời nói thường nghe dễ hiểu nhưng để viết đúng chính tả thì … rõ ràng có chút bâng khuâng! Vậy viết: Cắn “sực sực” hay “xực xực” là đúng chính tả?
Hãy xem phân tích và kết quả ngay sau đây!
Để miêu tả chuẩn xác hơn về âm thanh và cảm giác này, chúng ta cần phân biệt rõ giữa thính giác (tiếng kêu) và xúc giác (độ giòn). Tùy vào ngữ cảnh (món ăn gì), bạn có thể chọn một trong các cách sau để tăng sức gợi hình:
Miêu tả cảm giác: “Cắn một miếng lỗ tai heo, cảm giác dai giòn sực sực lan tỏa ngay đầu lưỡi.”. Dùng để tả tiếng nhai các món có độ giòn, dai và cứng vừa phải (như gân bò, sứa, lỗ tai heo).
Miêu tả trực diện: “Miếng sứa giòn sần sật, khi nhai nghe tiếng sực sực rất vui tai.”
Cách dùng từ biến tấu (tùy độ cứng): Nếu món ăn mềm hơn một chút, người ta thường dùng từ “sần sật”. Nếu có độ cứng và phát ra âm thanh rõ hơn, dùng “sực sực”.
Nhiều người viết “xực xực” vì nhầm lẫn với hành động “ăn”. Tuy nhiên, nếu bạn muốn miêu tả tiếng nhai hoặc độ giòn, dùng chữ S mới đúng quy tắc cấu tạo từ tượng thanh trong tiếng Việt.
Quy tắc để bạn dễ nhớ:
– Sực: Liên quan đến Âm thanh và Cảm giác (Nhai sực sực, sực nhớ, sực tỉnh).
– Xực: Liên quan đến Hành động ăn (Chén, xực, nhậu xực).
Tại sao không dùng “X”?
Từ “xực” thường xuất hiện trong khẩu ngữ (mượn từ tiếng Quảng Đông) với nghĩa là “ăn”.
Ví dụ: “Đi xực cơm thôi!” (Đi ăn cơm thôi). Vì vậy, nếu bạn viết là “cắn xực xực”, người đọc có thể hiểu nhầm là bạn đang lặp lại hành động “ăn ăn”, chứ không mô tả được cái tiếng kêu giòn tan đặc trưng của món ăn.
Tại sao “S” mới là chuẩn trong trường hợp này?
| Từ ngữ | Loại từ | Ý nghĩa chuẩn xác |
| Sực (sực sực) | Từ tượng thanh | Mô tả âm thanh phát ra khi vật cứng/giòn bị đứt đoạn nhanh chóng. Nó tạo cảm giác về một lực tác động dứt khoát. |
| Xực | Động từ (khẩu ngữ) | Nghĩa là “ăn”. Gốc từ tiếng Hán (食 – thực). Ví dụ: “Đánh chén”, “Xực cơm”. |
Tóm lại:
Đúng: Cắn sực sực (mô tả âm thanh giòn, dai).
Sai: Cắn xực xực.
Dinh Phương (biên soạn)

