THẦY GIÁO ĐỢI LƯƠNG

Tình cờ vào facebook nhìn thấy bài thơ: THẦY GIÁO ĐỢI LƯƠNG, bất kỳ người thầy nào đọc xong chắc cũng không khỏi chạnh lòng.

Cứ độ tầm cuối tháng

Ví thầy lại hết tiền

Phải chi tiêu dè sẻn

Đợi đến ngày có lương.

Còn những tận tuần hơn

Mà tiền thầy đã cạn

Tính mượn tạm đứa bạn

Mà chúng nó cũng nghèo.

Lương thầy giáo lèo tèo

Nào có chi tiêu đủ

Phải tiết kiệm nhiều thứ

Buộc bụng rồi thắt lưng.

Iphone14 thầy cũng ưng

Nhưng chỉ nhìn chỉ ngắm

Làm sao thầy dám sắm

Sợ cuối tháng nợ nần.

Trông thầy rất đĩnh đạc

Giày tây áo đóng thùng

Lúc nào cũng ung dung

Nhưng ví thầy đã lủng.

Cái nghề thầy đã theo

Cũng đáng yêu, đáng quý

Nếu đồng lương nhỉnh tí

Thì thầy giáo đỡ buồn.

Áp lực cứ cộng dồn.

Tinh thần thì căng thẳng.

Bao giờ lương cải tiến

Để cuối tháng đỡ eo 😔

Bài thơ: THẦY GIÁO ĐỢI LƯƠNG quả thật đã để lại nhiều ưu tư, suy nghĩ!

Dinh Phương (Sưu tầm)

“MẤY KHÚC TÂM TÌNH!

Em chẳng hiểu vì lẽ gì anh nhỉ

Ba mốt rồi vẫn chẳng thấy lương đâu?

Từng trong nghề chắc anh hiểu vì sao

Người dạy học trễ lương thường bối rối…

Em được biết ở miền xuôi lương đã tới

Sao đến giờ các huyện miền núi vẫn im hơi?

Cứ nghĩ đường xa nên chắc chậm it́ hôm thôi

Nay hết tháng vẫn bặt vô âm tín.

Nghề chúng em thường quen câm nín

Phận mỏng cánh chuồn nên ngại lắm phong ba

Giật gấu vá vai cũng chẳng dám nói ra

Sợ trăm mối đành âm thầm chịu đựng…

Là đồng hương nay là người đầu tỉnh

Cũng đã từng ”giáo án dán áo” rồi

Xin anh xét cho chút tình khó nói

Gọi xuống huyện nhà xem có trả hay thôi???

Sưu tầm

Những bài thơ về lương hài hước ý nghĩa

Thơ chế vui về Tiền Lương hay hài hước nhất 1:

Lương ơi, ta bảo Lương này…
Lương ta ổn định, bao ngày trong năm
Vàng lên, lương vẫn giữ nguyên
Cuối năm ngày cưới, buồn phiền cho ai…
Dầu lên thì cứ tà tà
Thấy lên không xuống, có la… có gầm…

Thằng “Đô” nhịp nhịp chiều tăng
Kéo thêm “anh giá” bay bay trên đầu
Đêm đêm nằm nghĩ lo âu
Lương… thằng “công chức” khổ sầu dài lâu…
Lương ơi tỉnh giấc mau đi
Theo kịp thằng giá… giá dầu, giá đô

Giá cao ngất ngưỡng giá ơi!
Chờ ta đi với… giá xe, giá nhà
Tuổi ta chắc tới khi già
Mới mua được đất, có nhà, có xe.
Chắc là phải uống nước mưa
Thở “khí miễn phí” cũng chưa đủ tiền

Mới nghe tin nóng tăng lương
Làm cho thằng giá chân căng… chạy vù
Chỉ đời công chức nghêu ngao
Khổ thân, lận đận mưa ào… giá lao…
Năm này ta nói tăng lương
Năm sau thực hiện giá trường lên cao
Gía lên thì mặc giá lên
Lương thì chậm chạm dáng… “lươn” ta bò!

Một tháng mới của chúng ta chính thức bắt đầu khi âm thanh ấy vang lên, chỉ hai tiếng Ting Ting nhẹ nhàng thôi nhưng chất chứa vô hạn hạnh phúc cùng tâm tình khổ đau, chờ đợi mòn mỏi. Ting ting tức là âm thanh tin nhắn điện thoại nhé ^^ nay đa phần thì tiền lương người ta thường chuyển qua thẻ hết rồi.

Thơ chế về tiền lương 2: Giá ơi thương lấy lương cùng

Giá ơi thương lấy lương cùng.
Tuy rằng khác loại nhưng chung là tiền.
Thương nhau lương giá đi liền.
Ghét nhau lương giá hai miền xa xôi.
Gió đưa cái giá về trời.
Cho lương ở lại chịu nhiều đắng cay.
Giá ơi ta bảo giá này:
Giá lên nhanh quá có ngày… chết lương.
Nhiễu điều phủ lấy giá gương.
Đồng lương vật giá phải thương nhau cùng.

Bài thơ nói về việc giá cả vật chất tăng cho nên tiền lương sẽ rất dễ bị hao hụt. Câu thơ “đồng lương vật giá phải thương nhau cùng” là lời mà tác giả đang muốn nói đến. Tuy nhiên thì điều này khó có thể xảy ra khi thời đại ngày càng phát triển.

Thơ chế về tiền lương 3: Giá ơi, lương bảo giá này

Giá ơi, lương bảo giá này
Giá tăng cao thế có ngày giết lương
Nếu giá có chút lòng thương
Hạ nhanh xuống thấp…cho lương theo cùng…hiii..

Không kẻo Công Chức chết cùng
Thù hận vì giá cứ phừng phừng lên
Giá hỡi, giá bớt vùng lên
Không thì dân chúng chết chìm…đói ăn.

Nhu cầu người dùng ngày càng tăng, do vậy mà vật giá cũng tăng theo, ảnh hưởng ít nhiều đến đồng lương mà người dân kiếm được. Bài thơ là lời thỉnh cầu đến “giá” hãy “bớt vùng lên”. Không thì dân chúng sẽ khổ sở lắm.