NHỊN ĐI CON!

“Một câu nhịn chín câu lành” muôn vạn đời sau kinh nghiệm này vẫn luôn là chân lí khai sáng đường ta đi! NHỊN ĐI CON lời khuyên chân thành đã thành thơ, đã thật sự đi vào lòng người!

Nhịn đi con, đừng hơn thua tranh chấp

Bởi tục trần vật chất tựa khói mây

Ánh Nguyệt soi còn lúc khuyết khi đầy

Của trăm họ sao về tay một chủ

Nhịn đi con, biết bao nhiêu mới đủ

Rời túi tham để khỏi phụ tình đời

Mình thêm giàu để người khác chơi vơi

Nhiều tiền của cũng phải rời cõi thế

Nhịn đi con, đời chính là dâu bể

Không thương người ..có trí tuệ được chi ?

Uy quyền nào,bằng đạo đức từ bi ?

Bởi tất cả không gì hơn Phước Báu

Nhịn đi con, để hiểu xa nhìn thấu

Trong nguy nan chỉ phước báu cứu mình

Vàng, bạc,xe,nhà..là của phù sinh

Chỉ có nghiệp mới bên mình mãi mãi

Nhịn đi con, để thấy lòng thư thái

Được nụ cười,ôn lại buổi ban sơ

Thân hồn nhiên vui vẻ với tuổi thơ

Thật hạnh phúc là bến bờ thân thiện

Nhịn đi con, cho khổ,nguy, tan biến

Sống hoà mình hiếu thiện để lòng thanh

Đêm an yên với giấc ngủ trong lành

Ngày thoải mái với công danh chính thuận

Nhịn đi con, và tâm an trí vững

Tin quanh ta, Nhân Quả chứng không rời

Làm thiện hiền, tin đến phút tàn hơi

Rời cõi tạm có Phật trời tiếp đón ,,,

Nam Mô A Di Đà Phật …

Dinh Phương (st)

BÀI THƠ: NHẪN ĐI

Tác giả: Ngạo Thiên

Nhẫn đi, cuộc sống mới bình yên

Tranh cãi nhau chi, tự chuốc phiền

Bình tâm an lạc, vui vẻ sống

Thế sự cuộc đời…hãy thản nhiên.

Nhẫn đi, sẽ thấy được bình an

Ai thời tranh đoạt, ta chẳng màng

Ganh nhau được gì, trong lời nói

Nóng giận sân nhau…cảnh tương tàn.

Nhẫn đi, cuộc sống mới an bình

Đúng sai thật giả, chuyện nhân sinh

Tự thân quán chiếu, đời đen trắng

Bản ngã không còn…mới anh minh.

Nhẫn đi, nào phải ta thấp hèn

Nhẫn là đức tính, chẳng bon chen

Cuộc sống ganh đua, được và mất

Nóng giận sân đời…có ai khen.

Nhẫn đi, sẽ tránh được lỗi lầm

Tức thời nóng giận, tâm sân tâm

Lửa lòng thiêu rụi, rừng công đức

Sân hận nhau chi…để bước lầm.

Nhẫn đi, tất cả sẽ bình yên

Lấy đức phục sinh, đạo thánh hiền

Nhân tâm lẽ sống, cần nên có

Cuộc đời nên lấy…nhẫn đi tiên.

(st)