MỘT THỜI ĐỂ NHỚ…!

Tuổi học trò “MỘT THỜI ĐỂ NHỚ…!”. Bài thơ đã khắc sâu thêm những kỉ niệm của thời áo trắng trinh nguyên. Những giây phút họp mặt để hàn huyên không thể thiếu trong bức tranh sống động của những thời đoạn đẹp đẽ này!

Tôi sẽ về họp lớp nhé bạn ơi

Để ôn lại cái thời mình đi học

Nhà ở xa mờ sương xe lọc cọc

Trời mùa đông buốt cóng cả vai gầy.

Tôi sẽ về thăm lại những gốc cây

Thời xưa đã khắc tên đầy mấy đứa

Khắc cả những ước mơ thời trai trẻ

Đám bạn thân… cô bé ở cùng bàn.

Tôi sẽ về… nhớ lại thuở gian nan

Tuy nghèo khó nhưng chúng mình ngoan nhỉ

Dẫu cho ai cũng nói thời ma quỷ

Nhưng chúng mình đâu phá phách, nghịch chi.

Tôi sẽ về ôn lại thuở hàn vi

Khoai sắn luộc bọc đi đường chống đói

Bao tháng năm gặp lần nào cũng vội

Nay có thời gian rảnh rỗi bởi đã già…

Tôi sẽ về dù đường sá có xa

Mặc kệ ai chê nghèo mà họp lớp

Túi chỉ vài trăm nhăn nheo rỗng tuếch

Tay trắng da mồi… bạc phếch sờn vai.

Tôi sẽ trở về… mặc những phôi phai

Đời vất vả ai cười tôi nhận hết

Cứ thản nhiên vui… bởi sao người ta biết

Ta bước chông chênh… hay thua thiệt nhịn nhường.

Tôi sẽ trở về… tìm lại phút yêu thương

Bạn bè cũ thuở chung trường chung lớp

Mình cứ vô tư chẳng bận lòng chi hết

Mai lại về bước tiếp nẻo đời riêng…

TÔI SẼ VỀ….

HỌP LỚP… CÁC BẠN ƠI.

Tác giả: Hoàng Khánh Linh

Một thời để nhớ

Van Ba Nguyen

Bao nhiêu năm có một ngày
Bạn xưa tình cũ nơi đây tụ về
Bao nhiêu năm dưới mái che
Ngôi trường xưa ấy đi về có nhau
Chung trang sách một sắc màu
Chung thầy cô bắc nhịp cầu ta đi

Bạn ơi ta nói điều gì
Bốn lăm năm ấy từ khi rời trường
Mênh mông chín hướng mười phương
Cuộc đời bươn trải lẽ thường sinh nhai
Rộn ràng nâng bước một hai
Mỗi người một hướng mấy ai chung đường
Người đi, người ở quê hương
Vẫn nhớ mái trường ta học năm xưa
Nhớ khi sớm, nhớ khi trưa
Khi dưới bóng dừa, khi dưới bóng tre
Nhớ khi ve gọi hè về
Chia tay nhau nhé, nắng hè bâng khuâng…
Đầy vơi kỷ niệm trong lòng
Gặp nhau đầu bạc răng long đã nhiều

Cuộc đời còn lại bao nhiêu
Vui điều ta có, nhớ điều ta ghi
Trăng rằm sáng nhất là khi
Đêm thu chú Cuội nhâm nhi chị Hằng
Ta về lại ánh trăng rằm
Để Bâng khuâng nhớ “con tằm se tơ”
Để hồi sinh tuổi mộng mơ
Để rồi lại nhớ lại mơ một người
Để giòn tan những tiếng cười
Để ngồi đây nhớ một người năm xưa…

Ôi tuổi xuân! Tuổi mộng mơ
Đầu hai thứ tóc ai ngờ còn xuân
Thời gian trời đất xoay vần
Gặp nhau để nhớ những lần gặp nhau
Tin vui có cả tin sầu
Lẽ đời là thế biết đâu mà lường
Cánh ta mỗi đứa một phương
Nhớ đến mái trường, nhớ đến hôm nay

Ta về gặp lại nhau đây
Mà lòng rạng rỡ những ngày thanh xuân
Bao nhiêu kỷ niệm xa gần
Hôm nay như thể mùa dâng trào.

Dinh Phương (tổng hợp)