LỜI NÓI DỐI VĨ ĐẠI VÀ SỰ KHOAN DUNG

Mọi người thường bảo: Nối dối là tính xấu. Thế nhưng trong cuộc sống chúng ta đôi lúc buộc phải nói dối. Lời nói dối dưới đây sao lại là vĩ đại? Sự khoan dung là thế nào? hãy cùng xem bài viết dưới đây!

Edison, sinh ngày 11/2/1847, tại Milan, Ohio (Mỹ), vốn bị coi là đứa trẻ “đần độn, rối trí” (tâm thần). Vào khoảng năm 7 tuổi, một hôm cậu từ trường về nhà và nói với mẹ: “Mẹ, thầy giáo bảo con đưa cho mẹ cái này!”.

Cẩn thận mở ra xem, bên trong kèm lá thư của giáo viên chủ nhiệm gửi phụ huynh em Edison, nước mắt bà Nancy Elliott giàn giụa. Cậu bé đứng ngẩn người kinh ngạc, cậu hỏi mẹ rằng thầy giáo đã viết gì trong đó?

Ngập ngừng một lát, bà Nancy đọc to lá thư cho con trai mình: “Con trai của ông bà là một thiên tài! Nhưng ngôi trường này quá nhỏ, các giáo viên của chúng tôi không có đủ năng lực để dạy dỗ cậu bé. Bởi vậy, xin ông bà hãy tự kèm cặp con trai mình”.

Kể từ đó, Edison được mẹ, cũng từng là giáo viên ở Canada kèm cặp, dạy dỗ mà không đến trường thêm lần nào nữa.

Nhiều năm sau đó, mẹ của Edison đã qua đời, còn con trai bà thì trở thành một trong những nhà phát minh vĩ đại nhất thế kỷ 20, người được mệnh danh là “Thầy phù thủy ở Menlo Park” nhờ những sáng chế thiên tài cống hiến cho nhân loại.

Một ngày, khi xem lại những kỷ vật của gia đình, Edison vô tình nhìn thấy một tờ giấy gập nhỏ được cất trong ngăn kéo bàn. Tò mò mở ra đọc, trước mắt cậu chính là lá thư của thầy giáo năm nào. Trong thư, có đoạn: “Con trai ông bà là đứa trẻ rối trí. Chúng tôi không thể chấp nhận cho trò ấy đến trường được nữa”.

Edison đã khóc hàng giờ sau khi đọc lá thư năm nào. Thiên tài viết trong nhật ký rằng: “Thomas Alva Edison là một đứa trẻ rối trí, vậy mà, nhờ có một người mẹ tuyệt vời, cậu đã trở thành thiên tài của thế kỷ”.

SỰ KHOAN DUNG

Vào buổi tối, trong một nhà hàng thức ăn nhanh nhỏ, có ba thực khách: một ông già, một chàng trai trẻ và tôi… Có lẽ vì không có nhiều thực khách, ánh sáng trong nhà hàng không được bật hoàn toàn, nên trông hơi mờ. Tôi ngồi một góc cạnh cửa sổ và ăn tối một mình. Chàng trai cầm bát mì xào và ngồi gần cửa, ngay cạnh ông già… Tôi thấy rằng ánh mắt của chàng trai trẻ này thỉnh thoảng lại nhìn về chiếc điện thoại di động đang để trên bàn của ông lão…

Sự thật đã chứng minh phán đoán của tôi là đúng. Tôi thấy khi ông lão quay sang châm điếu thuốc một lần nữa, anh chàng này nhanh tay lấy đi chiếc điện thoại di động, nhét nó vào túi áo khoác, sau đó anh ta cố gắng rời khỏi nhà hàng… Ông lão đã sớm phát hiện rằng điện thoại của mình bị mất tích, ông lập tức bình tĩnh và nhìn xung quanh…

Lúc này, chàng trai kia tay vừa chạm vào nắm cửa ra vào của nhà hàng, ông lão dường như hiểu được điều gì đó, ông lập tức đứng dậy và đi về phía chàng trai trẻ đang đứng ở cửa… Tôi lo lắng cho ông lão, tôi nghĩ ông lão sẽ rất khó khăn để đối phó với một thanh niên khỏe mạnh như vậy…

Thật bất ngờ ông nói: “Con trai xin hãy đợi đã.”

Chàng trai này giật mình nói: “Có chuyện gì đấy!”…!?

“Đó là, hôm qua là sinh nhật 70 tuổi của tôi, con gái tôi đã cho tôi một chiếc điện thoại di động, mặc dù tôi không thích nó, nhưng đó là lòng hiếu thảo của con bé. Tôi vừa để nó trên bàn giờ nó đã biến mất, tôi nghĩ rằng nó đã vô tình bị va vào và rơi xuống đất.”… Tôi lại có vấn đề về xương khớp ở lưng, hơn nữa mắt lại kém, tôi rất khó khăn để tìm kiếm chiếc điện thoại. Chàng trai trẻ, anh có thể giúp tôi tìm nó được không?”

Chàng trai này nghe vậy thì lo lắng liền biến mất. Anh ta lau mồ hôi trên trán và nói với ông lão: “Ồ đừng lo lắng, cháu sẽ giúp ông tìm nó.”..! Chàng trai cúi xuống, xoay quanh bàn của ông lão tìm kiếm, chỉ một lát sau, anh ta đưa chiếc điện thoại cho ông lão và nói, cái này có đúng của ông không? Ông lão nắm chặt tay chàng trai và vui mừng nói: “Cảm ơn anh! Cảm ơn anh! Anh thật tốt, anh có thể đi!”

Chàng trai trẻ nghe thấy vậy bàn tay liền run run, anh ta quay mặt đi và nhanh chóng rời khỏi cửa hàng….

Tôi sững sờ trước cảnh tượng trước mặt. Sau khi chàng trai trẻ ra khỏi nhà hàng, tôi lại gần ông lão và hỏi: Ông lão, ông đã xác định được rằng điện thoại của ông đã bị đánh cắp nhưng tại sao ông không báo cảnh sát?”…!?

Câu trả lời của ông lão khiến tôi nhớ rất lâu, ông nói:

“Nếu tôi báo cảnh sát, tôi sẽ mất đi một thứ có giá trị gấp hàng nghìn lần so với điện thoại di động, đó là sự KHOAN DUNG!!!”

Việt Tạ (chia sẻ)