KHÚC CA TIẾN CÔNG ĐỒNG THÁP MƯỜI

Quê hương là chùm khế ngọt! Bài thơ KHÚC CA TIẾN CÔNG ĐỒNG THÁP MƯỜI dưới đây đã tái hiện rất đầy đủ lịch sử hào hùng của quê hương tôi!

Giờ ngồi nhắc lại xa xưa

Mấy mươi năm trước tưởng vừa hôm qua

Một thời nắng lửa cháy da

Đất phèn quánh chặt như là đồng thau

Mình như đi giữa chiêm bao

Giữa bao đồng lúa hoa màu ngút xanh

Đất lành vẫn mãi đất lành

Từng bầy chim múa hót lanh lảnh trời

Làm sao quên chuyện qua rồi

Bao cơ cực bám kiếp người bủa vây

Ngửa bàn tay lật bàn tay

Đói nghèo lần lượt hết ngày lại đêm

nước kéo về từ đầu nguồn

một ngày dâng lên vài ba tấc

nhà ngập nóc

người tránh lũ lụt bồng chống nhau bỏ xứ ra đi

tổ quốc vừa đoàn viên

giờ lại phải di cư trên chính xứ sở mình

cả Đồng Tháp Mười

hơn trăm ngàn mẫu lúa chìm trong nước

kêu trời chẳng thấu

kêu đất chẳng nghe

trận lụt năm bảy tám

kinh hoàng trùm lên khắp xóm làng

vừa mừng thoát khỏi đạm bom

giờ ngồi cất giọng ru con đẫm buồn

chẳng lẽ nào ta khoanh tay chịu đói

bạn bè gần xa giúp mấy cũng không vừa

hàng chục ngàn người lên đường làm kinh tế mới

nông trường như mấm mọc khắp nơi

những Gáo Đôi, Động Cát, Láng Biển, Cô Đông, Quyết Thắng, Giồng Găng…

chờ sức người mở đất khai hoang

nào ngờ

mạ lên chưa đầy gang tay

gặp mưa già phèn dậy

phải ăn cả lúa giống đợi mùa sau sạ lại

trồng lúa lúa chết

trồng khoai khoai lụi

những bầu mướp dưa cà chưa kịp xanh đã úa

khát khô cổ

đi từ sáng tới trưa mới đem được nước ngọt về

chưa kịp uống đã cháy khô cổ họng

đất xám xịt

đất đen ngòm

đất đỏ chạch

đất xanh rờn

màu nào đất cũng dư dả

chỉ thiếu màu phù sa

năm một chín tám hai

chú Sáu Dân về

Nhà nước về

Đảng về

kinh Hồng Ngự – Vĩnh Hưng xuyên ruột Tháp Mười

nối sông Tiền với Vàm Cỏ Tây

dòng nước ngọt tràn vào

sữa phù sa tràn vào

người hớn hở

đất reo hò

Tam Nông một chín tám ba

năm mươi ngàn dân

chưa tròn hai ngàn mẫu lúa

mỗi năm đầu người chỉ sáu trăm ký hơn

sống làm sao

giàu làm sao

và cả chết làm sao nữa

những câu hỏi xoáy vào bao lãnh đạo

có cả những người vừa từ trong bom đạn bước ra

đâu phải chỉ có chú Sáu Dân, Tám Bé, Mười Nhẹ

đâu phải chỉ mỗi một Hồng Nhân, Lê Khôi, Lê Hiếu, Năm Nam

đâu chỉ riêng Tư Nghinh, Tư Lam Sơn hay Tám Vũ

cả Đồng Tháp đều cùng Tam Nông đi tới

cả Tam Nông cùng Tam Nông chung lòng dốc sức

phèn không trôi ta bắt phèn ngủ yên

không có nước ta đào kinh dẫn nước

từ sống chung với lũ

đến thoát lũ ra biển tây

ba mươi năm không dài

ba mươi năm là một cuộc trường chinh

chống đói nghèo lạc hậu

để có một Tam Nông mạnh giàu

phải đổ bao nước mắt

mồ hôi

và cả máu

Tam Nông năm hai ngàn mười ba

ba mươi năm

hơn năm mươi ngàn mẫu lúa

ba mươi năm

phát triển mười một lần so với ngày đầu chia tách huyện

một huyền thoại giữa Đồng Tháp Mười

một kỳ tích trong chinh phục thiên nhiên

một dấu son giữa thời đại mới

Tam Nông

quyết giữ cho Tam Nông

những hạt lúa trời

thành những hạt ngọc của người

thành những mùa đầy ắp tiếng cười

thành một minh chứng về lòng tin vào Đảng

thành một bài học lớn của sức dân trước sau chung thủy

biết sống cho xứ sở mình

Đồng Tháp Mười vựa lúa của miền Nam

Tam Nông  như một lẫm lúa lớn

lẫm lúa vững bền tương lai.

Coppy từ Facebook Nguyễn Hữu Nhân